Thứ Ba, ngày 06 tháng 12 năm 2016

14 điều ghi nhớ nếu muốn thành công Thứ Ba, ngày 06 tháng 12 năm 2016

Chào bạn anh chien,
Trong cuộc sống, nếu 20 tuổi mà chúng ta không có tiền, là điều bình thường; 30 tuổi không có tiền, có thể là do hoàn cảnh gia đình không tốt, cần cố gắng thêm; 40 tuổi không có tiền, cần phải tự mình tìm nguyên nhân. Nếu muốn làm chủ vận mệnh của mình, chúng ta cần ghi nhớ những điều sau đây:


***
1. Đặt một mục tiêu nhất định cho bản thân cho 1 năm, 2 năm, 5 năm; có thể bạn sinh ra trong hoàn cảnh sống không bằng người ta, nhưng sau nhiều nỗ lực bạn hoàn toàn có thể thay đổi 70% vận mệnh của mình. Nếu không cả đời chúng ta cũng chỉ làm bạn với nghèo khổ.
2. Bạn bè mời bạn đi ăn, đừng nghĩ rằng đó là điều hiển nhiên, sống là phải có qua có lại, nếu không dần dà chẳng ai muốn mời bạn đi ăn lần nữa. 
3. Trong số những người bạn của mình, hãy tìm lấy một người bạn tốt, đừng nghĩ rằng bản thân mình khéo léo thì khắp nơi đều là bạn bè, đến cuối cùng người thật lòng tốt với bạn cũng chỉ có một.
4. Đừng tin vào những trò bói toán, đó chỉ là trò dỗ dành những người không thể tự điều khiển vận mệnh của mình. Cứ nằm nhà mà nghĩ về việc mua nhà, mua xe, chẳng thà đi ngủ mơ một giấc thật đẹp.
5. Người bạn không thích thì hãy hạn chế tiếp xúc, nhưng cũng đừng nói xấu sau lưng người ta, hay đánh giá người khác, hãy nhớ họa từ miệng mà ra.
6. Đừng lãng phí quá nhiều thời gian để chơi điện tử, đây không phải là Hàn Quốc, dù chơi nữa cũng không kiếm được nhà hay xe đâu. Bạn có thể có sở thích nhưng việc gì cũng phải có chừng mực, bớt chơi những trò thu hút nhiều người chơi hiện nay như trò nông trại, bán hàng đi; có thể level của bạn cao nhưng nó không chứng tỏ bạn có nhiều thành công đến vậy, ngược lại nó còn kéo dài thêm thời gian đến thành công của bạn.
7. Cần biết bản thân phải làm gì, vào đêm tối thanh tĩnh, hãy tự hỏi dự định trong tương lai của bản thân, để rồi từ đó dần dần thực hiện mục tiêu đó. Bạn không thể cứ mãi vô lo vô nghĩ hay làm những việc vô ích.
8. Không ngừng tìm tòi con đường mới, chắc chắn sẽ có một con đường dành cho bạn. Khó khăn cuộc đời, chính là chỉ biết nằm trong nhà.
9. Nếu là phụ nữ, bỏ lối suy nghĩ như người xưa: Làm phụ nữ không cần sự nghiệp, nghĩ rằng bản thân phụ nữ chỉ cần biết giặt quần áo, nấu cơm, nuôi con là được.
10. Làm người cần làm được: Hiếu thuận luôn đặt lên đầu, dạy trẻ điều hay, vợ chồng hòa thuận, hạnh phúc trăm năm. Nhưng những điều này không phải cứ nói là làm được, thời kì giải phóng để hoàn thành được những điều này, người ta đã phải bỏ ra biết bao nhiêu công sức cùng khổ cực; trong xã hội thực tế hiện nay bạn cần phải bỏ ra rất nhiều tiền của, người thông minh đều hiểu điều này.
11. Thời gian rảnh rỗi đừng lên mạng chơi những thứ vô bổ, hãy đọc vài tác phẩm văn học, học thêm một chút kiến thức về kinh doanh, lĩnh vực quản lí, thời sự, pháp luật. Điều này rất có ích cho việc giao tiếp trong các buổi họp mặt.
12. Muốn làm một việc gì đó, hãy thành công đã rồi hãy nói cho người khác biết. Nếu đã thành công thì không cần bạn nói mọi người cũng sẽ biết. Đây là sức mạnh của thời đại công nghệ thông tin.
13. Bỏ suy nghĩ dựa dẫm vào người khác, làm người ai cũng có lòng ích kỉ, bản thân mới là chỗ dựa vững chắc nhất.
14. Gặp thất bại, đừng quá lo lắng, đời người phải trải qua bao gian nan thử thách, khổ đến thấu xương mới học được nguyên nhân thất bại, đứng lên và sửa chữa lỗi lầm.
Nguồn: Sống và khát vọng

Thứ Tư, ngày 28 tháng 9 năm 2016

Quan điểm Sống Thứ Tư, ngày 28 tháng 9 năm 2016

Thức đêm nhiều, đôi lúc cũng tâm trạng không biết chia sẻ như thế nào, thôi thì lại cào phím vậy
Hôm nay sẽ cào phím vấn đề quan điểm cá nhân mình về cái giàu nghèo

Thật ra, giàu hay nghèo thì nó không có một định mức hay con số nào cụ thể, người ăn mỳ tôm thì mong ăn bát phở, kẻ ăn phở thì lại muốn ăn mỳ ý...


Mỗi người có một quan niệm và lý tưởng sống khác nhau:
- Có những người thì cứ đủ ăn là được, hôm nay sống hôm nay, mai tính tiếp
- Có người thì tính toán chi li tích cóp dành dụm đôi khi không giám tiêu
- Hoặc có người muốn giàu thật giàu, hơn tất cả...

Cá nhân mình thì nó pha trộn cả 3 ý ở trên, có những lúc thì phó mặc cuộc đời, nhưng phần nhiều thì mình nghĩ luôn luôn cần cố gắng, lúc nào cũng thấy bản thân mình còn kém cỏi

Mình thấy bản thân khá may mắn, khi quen biết và tiếp xúc với nhiều người thành công, đã thành đạt ở độ tuổi rất trẻ, đa phần chỉ hơn mình 4 - 5 tuổi. Ở cái độ tuổi này có nhà, có ô tô quả thực là ít người làm được. Nhưng nhìn lại bản thân mình đôi khi cũng cảm thấy khá chạnh lòng, tự hỏi không biết liệu 4 - 5 năm nữa mình có được như họ =)) nghĩ mơ mộng thế, cứ làm thì lại lười

Hôm nay là 28/09, còn khoảng 1 tuần nữa là mình cán mốc 21+. Ở cái độ tuổi của mình thì đa phần những thằng cùng lứa vừa mới ra trường, có đứa vẫn còn học năm cuối. Để mà so sánh với bạn bè ra thì nói thì tại thời điểm hiện tại, mình có thể lấy lý do để "Ngụy Biện" cho sự kém cỏi sau 3 năm đi làm của mình rằng "Tuổi này chúng nó còn đang ăn bám bố mẹ, mình không ăn bám mà"

Vâng, đúng là ngụy biện, ở mỗi hoàn cảnh thì đều dẫn tới kết quả khác nhau, mình đi làm mà lại so với kẻ đi học thì đúng là khập khiễng. Thế nên mình luôn đem bản thân mình so sánh với những người thuộc TOP tài giỏi ở trên, kết quả thì cũng hay nhận được câu trả lời là: "Còn trẻ, cứ từ từ"

Đôi khi mình có nói chuyện với vài người bằng tuổi, hoặc hơn 1 - 2 tuổi, có người tài có, bình thường có, mỗi người cũng 1 lối suy nghĩ, có những người suy nghĩ như mình, có người thì suy nghĩ đơn giản hơn: "Còn trẻ mà, cứ từ từ"

Hoàn cảnh mỗi người khác nhau, nên việc suy nghĩ và hành động khác nhau là điều dễ hiểu, bản thân mình làm việc không nhằm mục đích cá nhân, mà vì gia đình là phần nhiều, đơn giản kinh tế gia đình mình không có điều kiện như những nhà khác, cả nhà mỗi mình là có điều kiện được học tập, tiếp xúc với nghành công nghệ này, nên dù sao mình cũng phải có trách nhiệm.

Lan man dài dòng, đúc rút lại thì: Hãy cố gắng ngay từ hôm nay, sớm nhất nếu có thể, đừng so sánh với những kẻ kém hơn mình, mà phải so sánh với người giỏi hơn mình.
So sánh ở đây không có nghĩa là ghanh ghét, đố kị, mà là động lực giúp mình học tập, vươn lên

1 câu nói mà mình rất thích: Hãy Sống như hôm nay là ngày cuối cùng của cuộc đời bạn

Thứ Ba, ngày 27 tháng 9 năm 2016

Câu chuyện kinh doanh của Chiến Thứ Ba, ngày 27 tháng 9 năm 2016

Nửa đêm cào phím, dạo gần đây quá bận với cái startup cá nhân nên chả làm ăn được gì nhiều, cả ngày chỉ có ngồi Online cào phím, đầu óc tù, tư tưởng tù, chân tay như thằng tù. Tóm lại là Tù

Thôi ngồi viết lại cái tiểu sử cá nhân từ thời trẻ trâu để sau này đọc lại xem có rút ra được điều gì không

Kinh doanh lần 01 của Chiến

Nói là kinh doanh cho oai chứ thực chất ra khác gì bán bó rau ngoài chợ đâu, đi buôn về bán. Hồi đó có chị nhà bác làm đại lý mỹ phẩm, cũng thấy mấy đứa nó bán mỹ phẩm lãi quá trời, nhập 1 mà bán ra 3,4. Cũng máu me rủ cu em góp vào hơn 500k đi mua được 1 túi mỹ phẩm, mỗi món có vài chục người nhà mà lại

Về đăng bán, spam facebook chán chê chả có ma nào hỏi, nghiệp vụ làm ảnh không có, thời đó spam thôi chứ có biết Content bán hàng là gì đâu. 1 tuần trôi qua, 1 tháng trôi qua, thế rồi thôi bỏ xó 1 đồng 500k vào sọt rác =))

Thất bại lần 1

Kinh doanh lần 02 của Chiến

Lần này là Sới gà chọi thì phải. Có thể nói lần này là mình bị LỪA kinh doanh
Chả là có quen ông anh trên Kim Mã, thông qua cái diễn đàn Seo IDVS, anh em quen nhau từ đó quý nhau tới tận bây giờ

1 Phút PR dành cho ông này: Ông anh này sinh năm 91 hay 90 chả nhớ, dân gốc Hà Nội mà nhìn chung cũng thuộc thanh niên của năm, làm ăn cày cuốc chứ không giống như mấy anh cưỡi SH tán gái. 

Hết 1 phút rồi, nói tiếp chuyện bị lừa kinh doanh, vốn cái tuổi thanh niên, đang cày tiền, thấy việc gì người ta làm ra tiền thì mình cũng lao vào bằng được. 1 lần tình cờ ông này bảo mình có em của thằng bạn bán cái Sới Gà Chọi. Thấy bão lãi lắm, 1 cái lãi 300 - 400k. 

Thế là cũng vọc vạch lên mạng tìm ảnh, rồi Join vào những Group đăng ảnh bán tràn lan. Hôm đầu tiên đã chốt được 10 khách đặt hàng
Sau khi có khách đặt hàng mình mới bắt đầu đi tìm hiểu thực tế món đồ này, bé đến lớn còn chưa nhìn thấy nó ngoài đời, thế là cưỡi con xe đạp điện chạy quanh Hà Nội, lên đường Láng thấy hội đá gà bu vào, đứng xem rồi hỏi dò cái Sới gà, cuối cùng cũng biết được hình thù của nó, hỏi dò địa chỉ lại mò về Chợ Hà Đông, chợ này gần nhà trọ, chuyên bán mấy đồ dành cho gà, cũng thuộc loại có tiếng ở Hà Nội

Với vai trò đóng vai khách hàng, vào tới nơi sờ mó, hỏi han chất liệu, kích thước, hứa hẹn này nọ thì mình cũng hình dung ra cách làm của món đồ này

Sau khi biết cách làm thì mình quay đi tìm vật liệu, mà kể cũng vất vả, 36 phố phường Hà Nội chắc chỉ sót vài phố mà vẫn không tìm thấy, ai chỉ đi đâu là mình tới đó.
Sau 3 ngày thì cũng tìm được mối, bắt tay vào làm, cái đầu tiên sau 4h đồng hồ lăn lộn thì cũng hoàn thành, phải nói nó là cái xấu nhất vì là cái đầu tiên mà. Trừ hết chi phí lãi 150k Tạm hài lòng với kết quả đó

Kết hợp với kinh nghiệm Seo và bán hàng qua Facebook
Và cứ dần dần, sau mỗi sản phẩm mình lại rút ra được kinh nghiệm, tiết kiệm chi phí đầu vào, tối ưu chi phí đầu ra...
Nhưng về sau do khó khăn trong khoản vận chuyển, và time bị hạn chế nên mình lại tạm gác lại công việc này

Kể ra còn dài lắm :D tóm tắt được bấy nhiêu. Còn phần 2 nữa do bài đủ dài rồi, đọc lắm mỏi mắt

Đây chỉ là tiểu sử mình chép lại thôi, không phải gì to tát mà khoe khoang gì cả kẻo anh chị em lại ném đá em tội lắm


Thứ Hai, ngày 26 tháng 9 năm 2016

Tư duy vượt khó trong cuộc sống Thứ Hai, ngày 26 tháng 9 năm 2016

Chào bạn anh chien,
Trong cuộc sống, chúng ta khó tránh khỏi thất bại. Nếu có thể đứng lên từ thất bại, kiên trì theo đuổi mục tiêu, tương lai chắc chắn sẽ thành công. Nhưng kiên trì nói thì dễ nhưng thực hiện rất khó. Dưới đây là một câu chuyện nhỏ chứa đựng đạo lý, mang đến những cảm nhận khác nhau cho mỗi chúng ta về tư duy vượt khó trong cuộc sống:


Có một người rất nghèo và khổ cực. Một người nhà giàu nhìn thấy đáng thương liền muốn giúp đỡ. Người giàu có đưa cho anh ta một con bò, chúc anh khai hoang tốt, đợi mùa xuân đến gieo hạt giống, mùa thu là có thể thoát nghèo rồi.
***
Người nghèo cảm thấy hi vọng trong lòng, bắt đầu phấn đấu. Nhưng chỉ sau vài ngày, bò muốn ăn cỏ, người muốn ăn cơm, cuộc sống trở nên khó khăn hơn trước.
Người nghèo bèn nghĩ thà rằng bán bò đi, mua mấy con dê. Trước tiên giết một con để ăn, còn lại để nuôi cho nó sinh con, đợi nó lớn lên rồi cầm đi bán. Như thế kiếm được nhiều tiền hơn.
Người nghèo tiến hành theo kế hoạch. Sau khi ăn hết một con dê, những con dê còn lại rất chậm sinh con, cuộc sống lại gặp khó khăn. Thế là anh không nhịn được lại giết thịt một con.
Người nghèo nghĩ: “Tiếp tục như vậy không được. Không bằng đem dê bán đi, mua thành gà. Gà đẻ trứng rất nhanh, trứng gà có thể lập tức bán được tiền, cuộc sống sẽ trở nên tốt đẹp.”
Người nghèo lại thực hiện theo kế hoạch. Nhưng rồi thời gian trôi qua cũng không có thay đổi, gặp khó khăn, nhịn không được liền giết gà, cuối cùng chỉ còn lại một con. Lý tưởng của người nghèo hoàn toàn sụp đổ.
Người nghèo thất vọng: “Làm giàu thật khó, thà đem con gà còn lại đi bán, mua một bình rượu uống cho no nê. Mọi việc không còn lo lắng.”
Mùa xuân đến rất nhanh. Người giàu có hào hứng mang hạt giống cho người nghèo nhưng nhìn thấy người nghèo đang uống rượu với dưa muối, bò cũng không còn, trong nhà vẫn nghèo rớt mồng tơi như trước đây.
Người giàu quay đi, người nghèo vẫn cứ tiếp tục uống rượu.

- Bài học -
Rất nhiều người nghèo đã từng mơ ước, thậm chí có cơ hội và hành động nhưng họ không kiên trì đến cùng.
Một nhà đầu tư nói bí quyết thành công của mình là: “Lúc không có tiền, cho dù khó khăn cũng nên tiết kiệm và đầu tư. Áp lực sẽ khiến bạn tìm được phương pháp kiếm tiền mới, giúp bạn trả hết nợ. Đó là một thói quen tốt.”
Tính cách hình thành thói quen, thói quen quyết định thành công.
Người càng sâu sắc, càng trầm tĩnh đơn giản.
Người càng nông cạn lạnh nhạt, càng táo bạo bất an.
Kẻ mạnh: Không phải là không có nước mắt mà là kìm nén nước mắt không rơi.
Kẻ yếu: Không phải ở vẻ bề ngoài mà là ở tinh thần suy sụp.

#Sống và khát Vọng

Thứ Sáu, ngày 23 tháng 9 năm 2016

Câu chuyện về những hạt muối Thứ Sáu, ngày 23 tháng 9 năm 2016


Một chàng trai trẻ đến xin học một ông giáo già. Anh ta lúc nào cũng bi quan và phàn nàn về mọi khó khăn. Đối với anh, cuộc sống chỉ có những nỗi buồn, vì thế học tập cũng chẳng hứng thú gì hơn.

Một lần, khi chàng trai than phiền về việc mình học mãi mà không tiến bộ, người thầy im lặng lắng nghe rồi đưa cho anh một thìa muối thật đầy và một cốc nước nhỏ.


- Con cho thìa muối này vào cốc nước và uống thử đi.
Lập tức, chàng trai làm theo.
- Cốc nước mặn chát. Chàng trai trả lời.
Người thầy lại dẫn anh ra một hồ nước gần đó và đổ một thìa muối đầy xuống nước: Bây giờ con hãy nếm thử nước trong hồ đi.
- Nước trong hồ vẫn vậy thôi, thưa thầy. Nó chẳng hề mặn lên chút nào. Chàng trai nói khi múc một ít nước dưới hồ và nếm thử.

Người thầy chậm rãi nói:

- Con của ta, ai cũng có lúc gặp khó khăn trong cuộc sống. Và những khó khăn đó giống như thìa muối này đây, nhưng mỗi người hòa tan nó theo một cách khác nhau. Những người có tâm hồn rộng mở giống như một hồ nước thì nỗi buồn không làm họ mất đi niềm vui và sự yêu đời. Nhưng với những người tâm hồn chỉ nhỏ như một cốc nước, họ sẽ tự biến cuộc sống của mình trở thành đắng chát và chẳng bao giờ học được điều gì có ích.

Nguồn: Khát vọng tuổi trẻ

Thứ Bảy, ngày 14 tháng 5 năm 2016

Bài học từ hành động của 1 cậu bé trên xe bus Thứ Bảy, ngày 14 tháng 5 năm 2016

BÀI HỌC CUỘC SỐNG: HÀNH ĐỘNG CỦA 1 CẬU BÉ CHẮC CHẮN SẼ THAY ĐỔI SUY NGHĨ CỦA BẠN.
Hàng ngày trên xe bus đều đông chật người. Tháng trước, khi đi xe bus tôi có gặp một đứa bé người dính đầy bùn tay cầm túi vải len cùng một người đàn ông bước lên xe bus, mọi người nhìn biết ngay là bộ dạng của những người lăn lộn nơi công trường. Vừa may có người đứng dậy, đứa bé liền ngồi xuống còn người đàn ông đứng bên cạnh.

Không lâu sau có một người phụ nữ mang thai lên xe, đứa bé đứng dậy nhường ghế: “Cô ơi, cô ngồi đi ạ!”
Người phụ nữ liếc mắt thấy đứa bé bẩn thỉu thì không thèm lên tiếng. Đứa bé để chiếc túi xuống đất, lôi từ trong túi áo ra một tờ khăn giấy lau sạch cái ghế cậu vừa ngồi rồi cười nói: “Cô ơi, cháu lau sạch rồi, không bẩn đâu ạ!" Mọi người trên xe đổ dồn mắt nhìn về rơm rớm nước mắt, người phụ nữ thì đỏ mặt ngồi xuống.
Đứa bé vừa cầm chiếc túi len lên xe bất ngờ phanh gấp, đứa bẻ gầy yếu suýt thì té ngã nhưng em vẫn ôm chặt chiếc túi lên vào lòng. Một bà già bên cạnh âu yếm nói: “Đúng là một đứa trẻ ngoan!”
Cậu bé cười đáp: “Bà ơi, cháu chưa tốt đâu ạ, mẹ cháu luôn phê bình cháu thường quá quan tâm ánh mắt của người khác, bây giờ cháu dũng cảm giống AQ hơn nhiều rồi ạ.” Người phụ nữ mang thai cúi đầu thấp. Bà ngạc nhiên: “Cháu cũng biết AQ à?
“Vâng ạ, mẹ cháu cho cháu xem.”
“Đọc xong AQ Chính truyện thì cháu học được cái gì?
“Không nên quan tâm đến ánh mắt của người khác, hãy đi con dường riêng của mình, mỗi người đều là đặc biệt giống như các viên sô-cô-la vậy”
“Mẹ cháu làm nghề gì?”
“Trước kia mẹ cháu là cô giáo trong thôn”
“Bây giờ thì sao?”
Đứa bé mắt đỏ hoe “Mẹ ở trong túi len này....”
Bà già giật mình, mọi người xung quanh cũng tỏ ra bất an, lúc đó người đàn ông đứng bên cạnh mới nói thế này: "Tôi là chú của đứa bé, cha của nó mấy năm trước chết vì bệnh, mẹ nó một thân một mình nuôi, cô ấy là cô giáo của thôn nên mọi người rất yêu quý. Vì muốn đứa bé có cuộc sống tốt hơn nên nhân lúc nghỉ hè đã đến công trường làm thêm. Cũng gần đến ngày khai giảng sắp quay về thì ngày cuối cùng cô ấy bị cột thép rơi trúng. Trong túi len này là hộp tro cốt thi thể mẹ cậu bé."
Bà già chan chứa nước mắt hỏi: “Cháu còn muốn đi học không?”
Người đàn ông lắc đầu, đứa bé đáp: “Hàng ngày cháu đều đọc sách ở tiệm sách cạnh công trường.” Trên xe rất nhiều người nói muốn tặng cậu bé sách, đứa trẻ cười thật tươi.
“Không để ý đến ánh mắt của người khác, đi con đường riêng của mình.” Đứa bé đó đã làm được bởi vì cậu có một người mẹ chăm chỉ và trí tuệ. Cho dù tương lai có nghèo khổ hay giàu có thì ít nhất đứa bé cũng dũng cảm sống theo ý mình muốn, hơn thế nữa câu còn vì ước mơ nhỏ nhoi của mình mà nỗ lực đọc sách. Có nhiều đứa trẻ vì nghèo mà tự ti, người mẹ vĩ đại này đã làm một điều khiến nhiều người phải ngước nhìn đó là giáo dục thành công đứa bé này dùng thái độ bao dung lạc quan đối đáp lại sư khinh thường của người khác.

Thứ Bảy, ngày 23 tháng 1 năm 2016

Câu chuyện con voi và sợi dây thừng! Thứ Bảy, ngày 23 tháng 1 năm 2016


Một người đàn ông đi qua chỗ đàn voi đang đứng. Bất chợt ông dừng lại, ngạc nhiên khi thấy những con voi to lớn này chỉ bị cầm giữ bởi một sợi dây thừng rất nhỏ buộc phía chân trước. Không hề có xích sắt, cũng chẳng có chuồng giam.

Có thể thấy rõ, hiển nhiên, lũ voi có đủ khả năng để dứt đứt dây, chạy đi bất cứ lúc nào. Nhưng không hiểu vì sao, lũ voi vẫn chưa làm vậy.
Người đàn ông trông thấy người quản tượng đứng gần đó. Ông hỏi anh ta tại sao lũ voi cứ đứng yên vậy mà không hề có vẻ muốn tháo chạy. “Ồ”, người quản tượng đáp, “khi chúng còn nhỏ, chúng bé hơn thế này rất nhiều, chúng tôi vẫn dùng loại dây thừng cỡ đó để buộc chúng lại. Ở độ tuổi đó, dây như vậy là đủ giữ chúng rồi. Nhưng khi đã lớn hơn, chúng vẫn tin mình không thể dứt nổi những sợi dây thừng này. Chúng cho rằng, sợi dây thừng ngày xưa vẫn có thể giữ chúng được, thế là chẳng bao giờ chúng có ý nghĩ dứt bỏ dây và chạy đi”.
Người đàn ông vô cùng kinh ngạc. Những con thú đó hoàn toàn có khả năng chạy thoát khỏi sợi dây ràng buộc chúng, nhưng chỉ vì không tin mình có thể, nên chúng vẫn cứ chấp nhận một thực tiễn như đang có.
Cũng giống như những con voi đó, có biết bao người trong chúng ta, đã đi qua cuộc đời với ý nghĩ, chúng ta không thể làm được gì đó, đơn giản chỉ vì, ta đã từng thất bại một lần?
Thất bại chỉ là một phần trong quá trình học hỏi. Đừng bao giờ đầu hàng trước những khó khăn của cuộc sống bạn nhé!